Một Chiều Đông

Ngày 2, Tháng 1, Năm 2020

Một chiều Đông, một chiều cuối Đông
Trong tan tác, cảnh tình hiu quạnh
Thân bơ vơ, côi cút không nhà
Giữa trũng buồn, đói khát tang thương

Ta nhớ đến, nhà Cha ấm áp
Nhớ Mặt Ngài, đôi Mắt nhân từ
Nhớ Lòng Cha, tha thứ bao dung
Giờ xoay lòng, thống hối ăn năn

Ôi xin Chúa, xin Ngài tha thứ
Huyết Chiên Con, thanh tẩy lòng này
Lòng ta nay, trống vắng bơ vơ
Xin trở về, về với Cội Nguồn

Quay lưng lại, giã từ trũng chết
Mở lòng này, mở khóa, cho ra
Lòng khắt nghiệt, nay luôn rộng mở
Mở cửa lòng, khai phóng dân Ngài

Cắt đứt mọi, thông đồng gian ác
Bước ra khỏi, thỏa hiệp gian manh
Lòng tin cậy, nơi Chúa Toàn Năng
Đón chào Vua, Vinh Hiển vào lòng

Ngài chính Đấng, Đi Đầu, đột phá
Phá tan xiềng, mở cửa cho ta
Không bôn ba, chẳng còn lo sợ
Chúa Cha Ngài, cung ứng mọi điều

Về bên Chúa, nương bên ngực Ngài
Lời thì thầm, nhỏ nhẹ bên tai
Quay bên phải, bước theo hướng ấy
“Chiên của Ta, nghe tiếng Ta chăng?”

Về bên Chúa, vui mừng tả xiết
Lắng tai nghe, âm hưởng tình yêu
Lòng lắng động, trong nơi kín nhiệm
Rịt thương lòng, giải phóng dân ta

Mở mắt lòng, nhìn chân trời mới
Giữa chiều Đông, chào đón Xuân sang
Niềm hy vọng, tràn đầy tâm khảm
Trở về nguồn, Chúa của tình yêu!

Lửa Thiêng Việt Nam – 2-1-2020
www.luathiengvn.com

~~~~~~~~~~

“Ngài lại phán rằng: Một người kia có hai con trai. Người em nói với cha rằng: Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của mình cho hai con. Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở đó, ăn chơi hoang-đàng, tiêu sạch gia-tài mình. Khi đã xài hết của rồi, trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu, bèn đi làm mướn cho một người bổn-xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo. Nó muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho. Vậy nó mới tỉnh-ngộ, mà rằng: Tại nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư-dật, mà ta đây phải chết đói! Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha, không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy. Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình.

“Khi còn ở đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương-xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn. Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa. Nhưng người cha bảo đầy-tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhứt mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chân. Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng, vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi-sự vui-mừng.” – Lu-ca‬ ‭15:11-24‬ ‭VB1925‬‬

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: